Diễn đàn Soncamedia

Thông báo

Icon
Error

VK Offline
#1 Đã gửi : 02/12/2008 lúc 08:43:49(UTC)
VK
Danh hiệu: Administration

Nhóm: Vote Admin
Gia nhập: 20-11-2008(UTC)
Bài viết: 19
Đến từ: tphcm

Hàng Việt Nam. Thương quá Việt Nam !
(Đi tìm một định nghĩa cho Hàng Việt Nam)


Người tiêu dùng Việt rất sẵn lòng ủng hộ hàng Việt


Nói gì thì nói, không người Việt nào không rưng rưng khi nghe lại lời ru bên nôi nhỏ ngày nào. Tập tính yêu nước thương nòi đã trở thành nguồn năng lượng giúp nòi giống Việt vượt thoát bao nhiêu khó khăn trong chuỗi lịch sử hàng ngàn năm đầy truân chuyên gian khổ. Những bà mẹ Việt Nam đã trao truyền cho con cháu tình yêu nước từ thuở nằm nôi: “đặt tên cho người, đặt tình yêu nước vào nôi…” Khi hòa bình lập lại, khi đất nước trỗi mình đứng dậy trong công cuộc phát triển kinh tế, cũng là lúc Việt Nam bắt đầu hội nhập với những khái niệm mới mẻ như thương hiệu, thị trường. Tiếp nối truyền thống yêu nước thương nòi trong phát triển kinh tế, khái niệm hàng Việt Nam, tôn vinh thương hiệu Việt ra đời và nhanh chóng quen thuộc trên các phương tiện truyền thông. Nhưng “Hàng Việt Nam” là gì, một câu hỏi thật sự không dễ gì giải đáp.

Hàng Việt Nam là gì ?

- Cô gái tiếp thị bia Tiger nhỏ nhẹ giải thích với khách hàng: hãy uống bia của chúng em, đó là hàng Việt Nam, sản xuất trên đất Việt, nguồn nước từ đất Việt, do bàn tay người lao động Việt làm ra, chi phí quảng cáo cho báo đài Việt và đóng thuế – rất lớn – cho chính phủ Việt, vậy tại sao lại nói uống bia Tiger là không ủng hộ hàng nội hóa?

- Gian hàng to lớn của Honda VN và Sony VN trưng bày sang trọng trong hội chợ Hàng Việt Nam nhưng khi tôn vinh “thương hiệu Việt” thì Honda và Sony hoàn toàn không được tiếp cận cuộc chơi tiếp thị này ? Vậy thì hàng Việt Nam và thương hiệu Việt khác nhau như thế nào ? Trong khi hàng đêm Honda Việt Nam bỏ tiền tỉ để góp phần đưa luật giao thông đến người dân với khẩu hiệu tha thiết “Tôi yêu Việt Nam”!

- Một công ty sản xuất thức uống hòa tan chính tông thương hiệu Việt với biết bao nhiêu thương yêu trăn trở cho thương hiệu nông sản Việt Nam nhưng loạt sản phẩm ra đời mang thương hiệu Việt đáng yêu này là dùng nguyên liệu thô nhập khẩu với lý do chất lượng nguyên liệu nông sản trong nước không ổn định ! Theo tính toán của một công ty điện tử trong nước, nếu dời nhà máy sang Lào, sử dụng lao động Lào thì lợi nhuận công ty tăng lên do ưu đãi đầu tư, giá lao động bên Lào đều tốt hơn các khu công nghiệp Việt Nam!

- Một sản phẩm gia dụng chế biến từ mây tre và xơ dừa Việt Nam, sản xuất tại Việt nam, do bàn tay người Việt làm ra, đóng thuế cho Việt Nam nhưng điều hành guồng máy này lại là một công ty nước ngoài và khi tiếp thị, tiêu thụ mạnh mẽ trên toàn thế giới với một cái tên Tây lạ hoắc lạ huơ ? Đó có phải là hàng Việt Nam không ? người tiêu dùng Việt có cái tâm cái tình ủng hộ hàng nội hóa có nên tìm mua các sản phẩm đó không?

- Malaysia có hàng trăm Công ty điện tử Nhật Bản, Hàn quốc đầu tư vào thành lập nhà máy ở các khu công nghiệp, doanh số hàng chục tỉ USD và đưa Malaysia vào bản đồ các quốc gia có nền công nghiệp điện tử mạnh trên thế giới, góp phần tăng cao GDP trên đầu người Malaysia, sự phồn thịnh cho người dân Malaysia. Trong khi đó, nhà máy sản xuất sản phẩm điện tử 100% vốn Malaysia do các ông chủ Malaysia điều hành và thu lợi nhuận chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người dân Malaysia vui vẻ mua sắm hàng điện tử Nhật Bản, Hàn quốc và chẳng mấy tự hào về thương hiệu máy tính Mã Lai, thương hiệu điện tử Mã Lai. Cần nhớ thêm bình quân thu nhập đầu người dân Malaysia cao hơn người Việt mến yêu đến 15 lần!!

Hàng Việt Nam! Có một ngôi làng ở Quảng Trị, nơi cứ sáu hộ gia đình thì có một hộ có người chết vì tai nạn khi rà phá bom mìn tìm kiếm phế liệu để sinh nhai. Nguy hiểm quá! mà vẫn cứ phải làm cái việc đùa với thần chết! Mà có kiếm được bao nhiêu đâu, bình quân chỉ 15.000 đồng một ngày vừa đủ để đong gạo đắp đổi. Trẻ em vẫn thất học chạy chơi lang thang trên những cánh đồng khô nứt nẻ, tóc hoe vàng cháy nắng. Hàng Việt Nam sẽ làm được gì cho kinh tế Việt Nam? Ôi! Thương quá Việt Nam!

Khao khát Thương hiệu Việt và sự tỉnh táo trong kinh doanh.

Có lẽ tất cả chúng ta đều có chung một cảm xúc khi xem tường thuật trực tiếp những cuộc thi có đoàn Việt Nam tham dự trên trường quốc tế. Hồi hộp lắm, chờ đợi lắm giây phút đoàn thể thao Việt Nam xuất hiện diễu hành trong lễ khai mạc các cuộc thi thể thao. Xem võ sĩ Hiếu Ngân thi đấu mà thấy cay cay nơi sống mũi, và dường như cũng đau cái nỗi đau thực thể khi thấy cô bị đối phương đánh trúng vào người, rồi vỡ òa sung sướng khi nghe trọng tài tuyên bố cô giành huy chương. Muốn khóc theo hình ảnh người võ sĩ quấn lá cờ tổ quốc chạy vòng quanh sân đấu. Người Việt mình yêu đất nước mình nhiều lắm.

Cứ vào trang web của Sở Kế Hoạch Đầu Tư TP Hồ Chí Minh, mục tìm kiếm thông tin doanh nghiệp, gõ chữ “Việt” để xem có bao nhiêu doanh nghiệp tại thành phố đưa tên đất nước vào thương hiệu doanh nghiệp mình, kết quả đến 2.781 doanh nghiệp! Tên doanh nghiệp cũng là hoài bão của chủ doanh nghiệp, yêu nước như thế mà sao Việt Nam vẫn mãi đói nghèo? 

Cứ xem cách đặt tên của doanh nghiệp Việt, trừ một số ít các doanh nghiệp yếu bóng vía vay mượn tên nước ngoài nghe như tên Mỹ, tên Nhật, còn lại đều rất tự tin đặt tên sản phẩm bằng những từ thuần Việt, gợi nhớ những oai linh hiển hách của lịch sử. Thánh Gióng, Đại Việt, Văn Lang, Đống Đa, Chi Lăng v.v…  Người tiêu dùng Việt cũng tâm huyết như doanh nghiệp Việt, đều rất muốn ủng hộ hàng nội hoá, muốn sống lại những vàng son lịch sử. Nhưng thử đánh giá lại hàm lượng Việt Nam trong các sản phẩm đó là bao nhiêu phần trăm. Ai cũng biết máy tính thương hiệu Việt chẳng có gì đáng kể Việt Nam sản xuất được, doanh nghiệp Việt Nam chỉ có đủ công nghệ để làm cái vỏ bao bì và ốc vít, nhưng tiếc thay giá thành của các chi tiết này làm tại Việt Nam lại đắt gấp đôi nếu so với nhập từ Trung Quốc. Chúng ta đang thừa khát khao nhưng thiếu thực tiễn, giàu ý chí tự cường nhưng lại thiếu đầu tư tri thức và công nghệ.

Cả thế giới xúc động khi đọc nhật ký Mã Yên, một cô bé làng quê nghèo Trung Quốc, sao mà có những nơi còn nghèo đói đến như vậy. Ấy vậy mà GDP trên đầu người của Trung Quốc đã hơn 1.200 USD trong khi GDP trên đầu người của Việt Nam chỉ mới hơn 500 USD. Ấy vậy mà tăng trưởng GDP của Trung Quốc đều đều xấp xỉ 9%, 10% trong khi chúng ta cứ loay hoay mức hơn 7%. Cứ như vậy thì bao lâu nữa mới đuổi kịp nước láng giềng Trung Quốc. Và kết quả từ những bảng xếp hạng kinh tế của các tổ chức khách quan trên thế giới không mấy tốt đẹp gì, Việt Nam vẫn cứ trong nhóm thứ hạng thấp đến sốt ruột. Chúng tôi nóng ruột lắm rồi, bạn đọc đang đọc bài viết này cũng nóng ruột lắm rồi. Cái nguồn năng lượng to lớn của tổ tiên trao truyền lại, tập tính yêu nước thương nòi và ý chí độc lập tự cường vẫn không được chúng ta sử dụng đến nơi đến chốn. Bao nhiêu là giải thưởng sao vàng sao đỏ, bao nhiêu là danh hiệu thương hiệu sao mà lớp trẻ nông thôn vẫn cứ vui mừng đi lấy chồng ngoại kiều hoặc xuất khẩu lao động tay chân giản đơn ra nước ngoài.

Bao nhiêu là giải thưởng sao vàng sao đỏ, bao nhiêu là danh hiệu thương hiệu sao mà lớp trẻ nông thôn vẫn cứ vui mừng đi lấy chồng ngoại kiều hoặc xuất khẩu lao động tay chân giản đơn ra nước ngoài.


Đã đến lúc phải tỉnh táo hơn để nhìn lại những giá trị thật, buông bỏ những hào quang phù phiếm mà lâu nay chúng ta hào hứng trao tặng lẫn nhau. Trở lại câu chuyện thức uống thương hiệu Việt và sữa thương hiệu Việt phải đành lòng đi nhập khẩu nguyên liệu thô nông sản từ nước ngoài bởi nguyên liệu cùng loại trong nước giá cao và chất lượng không ổn định. Ai cũng biết làm như vậy là ủng hộ nông dân nước ngoài mà phụ lòng nông dân nghèo trong nước nhưng với doanh nghiệp trong kinh tế thị trường, lợi nhuận vẫn là một chỉ tiêu quan trọng bậc nhất.

Cần một định nghĩa cho Hàng Việt Nam

Đã đến lúc cần có một định nghĩa minh bạch cho Hàng Việt Nam để xác định những sản phẩm nào, những doanh nghiệp nào được quyền khai thác nguồn năng lượng vô hình nhưng cực kỳ sung mãn của người Việt: đó là lòng yêu nước vô bờ bến qua việc tự hào, ủng hộ hàng Việt.

Hãy xem xét những tiêu chí sau đây:
 
1. Thương hiệu sản phẩm mang tên Việt? Không ổn vì sản phẩm nước ngoài có thể đăng ký một thương hiệu Việt để tung hàng vào Việt Nam.

2. Chủ doanh nghiệp, cổ đông lớn nhất mang quốc tịch Việt? Không ổn vì trong thời đại đa quốc gia và toàn cầu hóa chủ sở hữu để tăng vốn, lý luận này sẽ lạc lõng. Tổng Giám đốc Sony đã không còn mang quốc tịch Nhật.

3. Nguyên vật liệu xuất xứ từ Việt Nam? Nhân công Việt Nam? Bản quyền thiết kế Việt Nam? Cũng chưa ổn vì có những sản phẩm công nghệ cao thì chi phí nguyên vật liệu và nhân công rất thấp, không đóng góp đáng kể cho kinh tế trong nước. Những sản phẩm công nghệ thấp thì chi phí thiết kế cũng thấp.

Với chỉ số nội hoá Vxx, sẽ rất công bằng khi đánh giá đây có phải là hàng Việt Nam hay không? 


Rồi rất nhiều yếu tố khác để xác định sản phẩm Việt như nộp ngân sách, sử dụng nguồn lực trong nước để chiêu thị và phân phối v.v… Thực tế, không thể sử dụng duy nhất một yếu tố nào trong các yếu tố nêu trên để có thể tự hào Hàng Việt Nam mà phải phân tích giá bán để xem xét khách quan hàm lượng Việt Nam trên mỗi sản phẩm. Giá bán sản phẩm sẽ bao gồm các yếu tố: (1) giá thành xuất xưởng, (2) chi phí quản trị, bán hàng, chiêu thị. Nếu sản phẩm bán có lợi nhuận thì giá bán sẽ bao gồm thêm (3) thuế thu nhập và (4) lợi nhuận còn lại. Trừ mục (3) là thuế thu nhập chắc chắn sẽ nộp cho chính phủ Việt Nam, các yếu tố còn lại cần được đánh giá hàm lượng Việt Nam trong đó. Ngay cả mục (4) lợi nhuận còn lại cũng xem xét mục đích sử dụng, để tái đầu tư trong nước hay để chuyển lợi nhuận ra nước ngoài làm giàu cho các chủ đầu tư nước ngoài.

Ai sẽ là người đánh giá một sản phẩm ra đời có đủ tiêu chuẩn là Hàng Việt Nam hay không? Việc đánh giá, định tính và định lượng sẽ được thực hiện như thế nào?

Chúng tôi đề xuất một cơ quan quản lý nhà nước sẽ thẩm định và ban hành hệ số hàm lượng Việt Nam này, có thể ký hiệu là Vxx, trong đó xx là chỉ số phần trăm hàm lượng Việt trên giá bán. V100 sẽ là sản phẩm thuần Việt, V50 là sản phẩm 50% Việt Nam, V10 là sản phẩm chỉ có 10% hàm lượng Việt Nam v.v…

Doanh nghiệp có quyền thích hay không thích việc đăng ký và in chỉ số Vxx lên sản phẩm của mình. Muốn có chỉ số hàm lượng Việt Nam (tạm gọi Vxx), doanh nghiệp phải đăng ký với cơ quan thẩm định. Doanh nghiệp không ngừng cải tiến, nội địa hóa để nâng cao Vxx và tự hào hàng Việt. Chỉ số Vxx sẽ là lợi thế quảng bá thương hiệu hàng đầu cho doanh nghiệp. Qua sự tiếp sức của truyền thông, báo chí, người Việt dần dần sẽ làm quen với chỉ số Vxx, và lòng yêu nước nồng nàn sẽ có cơ hội cụ thể để trở thành hiện thực, ngay trên mỗi quyết định tiêu dùng.

lvc2005

Sửa bởi người viết 03/12/2008 lúc 10:21:54(UTC)  | Lý do: Chưa rõ

Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.

Powered by YAF | YAF © 2003-2020, Yet Another Forum.NET
Thời gian xử lý trang này hết 0.178 giây.